Họ Bành
彭Còn được ghi là: Banh
Tổng quan
Họ Bành (彭) là dòng họ ít gặp ở Việt Nam (0.02% dân số). Gốc Hán di cư — họ 彭 ở Trung Quốc rất cổ, gắn với Bành Tổ (Bành Tiên) — nhân vật trường thọ trong truyền thuyết Trung Quốc, tương truyền sống 800 năm. Chữ Bành (彭) ghép từ bộ "sĩ" (壴) và "bành" (彡 = hoa văn), gợi ý vẻ rực rỡ. Đây là biểu tượng văn hóa "trường thọ" trong Đông Á.
Nguồn gốc và lịch sử
Gốc Hán: Họ 彭 gốc thời Hạ, hậu duệ Bành Tổ (tên thật Tiên Khanh) — cháu đời thứ năm Chuyên Húc, được phong đất Bành Thành (nay là Từ Châu, Giang Tô). Phát triển mạnh ở Hồ Nam, Tứ Xuyên, Giang Tây. Trong sử Trung Quốc: Nổi tiếng thời cận đại: Bành Đức Hoài (1898–1974) — nguyên soái, một trong "Thập đại nguyên soái" Trung Quốc. Việt Nam: Có từ thời Bắc thuộc, ít gặp, rải rác Bắc Bộ.
Địa bàn và nguồn tư liệu
Bắc Bộ: Hà Nội, Hải Dương — số nhỏ, không có làng tập trung lớn. Ở Trung Quốc, họ Bành tập trung đông ở Hồ Nam, Tứ Xuyên, Giang Tây — đặc biệt vùng Từ Châu (Giang Tô) là đất tổ.
Nhân vật cùng họ trong sử liệu
Họ Bành ít có danh nhân lớn trong sử Việt. Tổ họ Bành Tổ (Bành Tiên) là biểu tượng "trường thọ" được thờ phụng rộng rãi trong văn hóa Đông Á. Trong sử Trung Quốc cận đại: Bành Đức Hoài (1898–1974) — nguyên soái, một trong "Thập đại nguyên soái".
Nguồn tham khảo
Người cùng họ không mặc nhiên cùng chi hoặc chung thủy tổ. Số liệu và nhận định là đầu mối tham khảo; quan hệ huyết thống cần được kiểm bằng gia phả, hộ tịch, văn bia hoặc tư liệu gốc.
/dong-ho/ho-banh-viet-nam